Một người hùng thầm lặng
Câu chuyện bắt đầu vào một ngày của tháng 12 năm 1938 tại nước Anh. Uyn-tơn quyết định bay sang Tiệp Khắc khi một người bạn nhờ ông tìm cách đưa những đứa trẻ Do Thái từ Pra-ha sang Anh. Vì chiến tranh chắc chắn sẽ nổ ra, cơ hội cho những người Do Thái trốn thoát khỏi thành phố hầu như không có, đặc biệt là với trẻ em.
Việc đưa trẻ em đi tị nạn cần rất nhiều tiền. Uyn-tơn đã cùng bạn bè đi quyên góp khắp nơi, kêu gọi các gia đình ở Anh nhận nuôi trẻ em Do Thái. Từ tháng 3 đến tháng 8 năm 1939, Uyn-tơn tổ chức thành công tám chuyến tàu, đưa 669 đứa trẻ rời Pra-ha, đi qua Đức, Hà Lan,... rồi đến Luân Đôn. Ngày 1 tháng 9 năm 1939, tất cả biên giới do phát xít Đức kiểm soát bị đóng cửa, Uyn-tơn đành kết thúc hoạt động giải cứu.
Sau này, Uyn-tơn còn làm việc trong hội từ thiện hỗ trợ người già và ông nhận được nhiều khen thưởng về công việc đó. Nhưng việc giải cứu 669 đứa trẻ năm xưa ông chưa một lần kể với ai.
50 năm sau, vợ ông vô tình tìm thấy cuốn sổ ghi thông tin về những đứa trẻ ấy. Bà đã đưa cuốn sổ cho một nhà sử học. Thế là câu chuyện về tình thương, lòng dũng cảm của Uyn-tơn mới được mọi người biết đến.
Năm 1988, một hãng truyền thông đã làm chương trình về Uyn-tơn. Khi người dẫn chương trình hỏi: “Trong số những người ngồi đây, ai đã được Uyn-tơn cứu sống?”, cả hội trường đứng lên. Uyn-tơn nghẹn ngào, xúc động. Mọi người ở đó đều khóc. Họ luôn ghi nhớ trong tim người đã mang lại sự sống lần thứ hai cho họ, giúp họ thoát khỏi cuộc chiến tranh tàn khốc năm nào.
Năm 2015, Uyn-tơn qua đời, hưởng thọ 106 tuổi. Người dân Tiệp Khắc đã dựng tượng ông trên sân ga thành phố Pra-ha. Họ coi ông như một người hùng thầm lặng đáng kính.
(Theo Hà Tiến)
Khoanh vào chữ cái đứng trước câu trả lời đúng hoặc làm theo yêu cầu dưới đây:
1. Uyn-tơn bay sang đâu để giải cứu trẻ em Do Thái?
A. Đức. B. Anh. C. Hà Lan. D. Tiệp Khắc.
2. Sau khi giải cứu trẻ em, Uyn-tơn làm công việc gì?
A. Làm việc trong hội từ thiện hỗ trợ người già.
B. Làm việc trong hội từ thiện hỗ trợ trẻ em.
C. Làm việc trong hội từ thiện hỗ trợ người Do Thái.
D. Làm việc trong hội từ thiện hỗ trợ người tị nạn.
3. Những giọt nước mắt trong cuộc gặp gỡ giữa ông Uyn-tơn với “những đứa trẻ năm xưa” được ông cứu sống thể hiện điều gì?
....................................................................................
.................................................................................... ....................................................................................
....................................................................................
.................................................................................... ....................................................................................
Nêu ý nghĩa của câu chuyện.
....................................................................................
.................................................................................... ....................................................................................
....................................................................................
Bài 2: Gạch chân dưới từ được lặp lại để liên kết câu:
|
|
|
|
Bài 3: Chọn từ ngữ trong câu 1 của đoạn văn dưới đây thay cho bông hoa để tạo sự liên kết giữa các câu trong đoạn:
a) Niềm tự hào chính đáng của chúng ta trong nền văn hoá Đông Sơn chính là bộ sưu tập trống đồng hết sức phong phú. Đông Sơn đa dạng không chỉ về hình dáng, kích thước mà cả về phong cách trang trí, sắp xếp hoa văn.
NGUYỄN VĂN HUYÊN
-> Từ ngữ thay cho bông hoa là ……………………………………………….
b) Mùa hè, mặt trời rắc những sợi nắng vàng rực rỡ xuống không gian. Tia nhỏ cùng các bạn vô cùng thích thú chạy nhảy khắp nơi. tràn vào vườn hoa.
(Theo Nguyễn Hải Vân)
-> Từ ngữ thay cho bông hoa là ……………………………………………….
Bài 4:
Võ Thị Sáu là một nữ anh hùng trẻ tuổi của nước ta. Võ Thị Sáu (1) sinh ra ở miền Đất Đỏ và tham gia kháng chiến chống Pháp khi tuổi đời còn rất trẻ. Bị giặc bắt và tra tấn dã man nhưng Võ Thị Sáu (2) vẫn không khai. Trong nhà lao ở Côn Đảo, tấm gương dũng cảm của Võ Thị Sáu (3) đã làm cho kẻ thù phải khiếp sợ. Chúng đưa Võ Thị Sáu (4) ra pháp trường để xử bắn. Đi giữa hai hàng lính, Võ Thị Sáu (5) vẫn ung dung mỉm cười Võ Thị Sáu (6) đã hi sinh vì độc lập tự do của Tổ Quốc, vì cuộc sống ấm no hạnh phúc trên đất nước Việt Nam thân yêu.
(Theo Trần Văn Canh)
(1) ……………………………. (4) ……………………………………
(2) ……………………………. (5) ……………………………………
(3) ……………………………. (6) ……………………………………
Bài 5: Viết đoạn văn thể hiện tình cảm, cảm xúc của về một câu chuyện mà em đã đọc hoặc đã nghe.
|
Bài làm ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... ..................................................................................................... |